Đất Việt

   
 

Tham nhũng lớn: Phải có nhiều " vùng cấm "

 
 

Lâu nay, có những vùng mà người ta rất ngại ngần khi nói đến, c̣n báo chí rất khó thâm nhập vào. Với nhiều lư do, nào là sợ ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, nào là sợ ảnh hưởng đến uy tín...và cả "túi tiền ngân sách", bởi những "vùng" ấy là nơi nộp vào ngân sách hàng năm số tiền rất lớn. Và cứ thế, vô h́nh chung đă h́nh thành những "vùng cấm" cho công luận. Để rồi, dần dần, những vùng kia tồn tại như những "vương quốc" bất khả xâm phạm. Và như là quy luật tự nhiên, ở đâu có độc quyền th́ ở đó sẽ diễn ra sự tự tung, tự tác của một số người có quyền lực và họ sẽ làm những ǵ chỉ có lợi cho cá nhân.

Nếu kinh doanh theo kiểu độc quyền dẫn đến tự tung tự tác, tham nhũng, cửa quyền, th́ việc h́nh thành và tồn tại những "vùng cấm" c̣n gây ra biết bao điều tai hại và tệ hại khác, không chỉ cho nền kinh tế. Nào ai biết, những nơi gọi là nộp ngân sách nhiều nhất cho Nhà nước cũng có thể là những nơi lấy đi của Nhà nước nhiều "ngân" nhất. Dĩ nhiên, "ngân" ấy chui ngay vào túi một số người. Năm này qua năm khác. Người ta cứ im ỉm mà lấy. Cú tù mù mà ăn. Cho tới khi mọi chuyện vỡ lở. Mọi chuyện đă rồi. Ngân sách nhà nước thiệt hại hàng ngh́n tỉ đồng. Những khoản "ngân" không bao giờ đ̣i lại được. Bây giờ, khi mà mọi chuyện ở một "vùng cấm" như Tổng Công ty Dầu khí Việt Nam, SEAPRODEX, TCT Hàng hải Việt Nam, vụ phân phối cô-ta dệt may... ( mà cả cha và con của ông thứ trưởng Bộ Thương mại cùng bị bắt )...  dần dần bung bét ra, người ta mới giật ḿnh nhớ lại, hóa ra, những chuyện "bây giờ mới kể" đă xảy ra từ lâu lắm rồi. Như chuyện về Dự án Nhà máy lọc dầu Dung Quất. Khi các "sếp côi" ở đó bị cách chức, bị miễn nhiệm, và một số đă nhanh chân chuyển sang kinh doanh ở các lĩnh vực khác, với những công ty khác, người ta mới rùng ḿnh v́ những ǵ đă xảy ra bấy lâu trong bóng tối của những " vùng cấm ".

 Cho nên, khá sốt ruột trước nạn tham nhũng, quan liêu thất thoát... không thuyên giảm, các đại biểu QH trong suốt buổi sáng 2/11/2004 đă nhiều lần than phiền về vấn đề này.

Theo ĐB QH Nguyễn Thị Hồng Minh ( Thứ trưởng Bộ Thuỷ sản ) th́: “ Tham nhũng như ''một khối u ác tính đang di căn'', lây lan sang cả cơ quan bảo vệ phát luật. Có phải tồn tại cái ǵ đó không phù hợp, không đúng trong bộ máy của chúng ta! Quốc hội cần ''mổ xẻ'', làm đến nơi đến chốn vấn đề này''. ĐB Huỳnh Văn Tư cũng chỉ rơ ''5 cái thiếu'' : thiếu dân chủ thực sự; thiếu công khai đầy đủ; thiếu cơ chế giải pháp cụ thể; thiếu biện pháp mạnh đủ sức khuyến cáo, răn đe; thiếu kiểm tra, thanh tra thường xuyên. C̣n ĐB Đặng Thị Phượng đă nói: ''Chính phủ đă 7 lần sửa đổi quy chế quản lư đầu tư xây dựng nhưng v́ sao lăng phí, thất thoát chậm khắc phục?''.

Chúng ta đă hô hào chống tham nhũng nhiều năm, nhưng chúng ta chỉ nói chung chung mà ít có số liệu điều tra, tổng kết về thiệt hại mà tham nhũng gây ra, cũng như chưa có biện pháp cụ thể, nên khó xử lư và đề pḥng cũng như chống tệ nạn tham nhũng có hiệu quả như nước láng giềng Trung Quốc.

Tham nhũng đă từng "đe dọa sự sống c̣n của nhà nước Trung Quốc". Biểu lộ ư chí quyết tâm đấu tranh chống tệ nạn này, Tổng Bí thư Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đă tuyên bố: "Đảng không được mềm ḷng trước những cán bộ tham nhũng". 

Theo cách đánh giá của tổ chức Trong sáng thế giới, Trung Quốc hiện đă được xếp vào một trong 20 nước ít tham nhũng nhất thế giới. Trung Quốc đă thống kê:

“Hằng năm chỉ riêng khoản tiền nhà nước do cán bộ, đảng viên dùng vào việc ăn chơi xa xỉ cũng mất khoảng 200 tỉ nhân dân tệ (tương đương 400.000 tỉ đồng Việt Nam, bằng 2/3 GDP của nước ta), riêng tiền mát-sa, trên 100 tỉ nhân dân tệ. Tham nhũng ḱm hăm khoảng 0,5% tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế. Theo đánh giá năm 2001, tham nhũng làm thất thoát 10% GDP, bằng 2 lần tổng thu nhập quốc nội của nước này những năm sáu mươi của thế kỷ trước”.

Người ta đă tổng kết 6 đặc điểm của tệ tham nhũng ở Trung Quốc, như sau : 1 - Quy mô tham nhũng trong quan chức đảng có xu hướng phát triển; 2 - Những kẻ tham nhũng phần lớn là những cán bộ chủ chốt trong đảng và chính quyền; 3- Phần lớn các vụ án tham nhũng là "xuyên án", "ổ án"; 4 - Những vụ án về thoái hóa biến chất, suy đồi đạo đức ngày càng tăng; 5 - Quan chức tham nhũng "người trước ngă, người sau tiến"; 6 - Chợ đen quyền lực, bán quan có giá.

Đến nay, tệ tham nhũng ở Trung Quốc đă không c̣n quá bức xúc và không c̣n là mối quan tâm hàng đầu của dư luận như trước, nhường chỗ cho vấn đề việc làm đang nổi lên bức xúc nhất. Nhân dân Trung Quốc đă yên ḷng hơn về kết quả đấu tranh chống tham nhũng. Theo số liệu công bố năm 2003 của nước này, có 74,44% số người được hỏi thừa nhận việc chống tham nhũng ở Trung Quốc có kết quả; 69,36% cho là tệ tham nhũng đă được hạn chế với mức độ nhất định; 68,86% tin tưởng vào sự thắng lợi của cuộc đấu tranh chống tham nhũng. Nếu năm 1996 chỉ có 30% dư luận đánh giá cao kết quả chống tham nhũng, th́ năm 2003 đă tăng lên 51%.

Nếu chúng ta cứ quanh quẩn với việc bàn đi bàn lại như ở kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XI là có nên thành lập cơ quan chống tham nhũng hay không, nếu thành lập th́ “nằm” ở đâu và cơ chế, con người...như thế nào, th́ măi măi chỉ là bàn mà thôi? Phải chăng đă đến lúc muốn thật sự chống tham nhũng th́ "Đảng không được mềm ḷng trước những cán bộ tham nhũng” và không c̣n nhũng vùng “cấm bay” ?