Như mọi người VN hải ngoại đều biết những người đă lên tiếng chống
ông Kỳ về nước , đáng kể nhất gồm có: TS Nguyễn Xuân Vinh, núp dưới danh nghĩa
chủ tịch của cái gọi là HỘI ĐỒNG CHIẾN SĨ VNCH HẢI NGOẠI, Nguyễn Bá Cẩn, cựu
chủ tịch HV và cựu thủ tướng vài giờ trước khi bỏ chạy vào cuối Tháng Tư Đen,
cựu chuẩn tướng tham nhũng Lê Văn Tư và thủ tướng chính phủ Ma Nguyễn Hữu Chánh...
Trong số , dĩ nhiên không ai buồn để ư làm ǵ sự hiện diện kiểu dây leo ăn có
của CHÁNH PHỦ BỊP Ng. Hữu Chánh. Trường hợp cựu chuẩn tướng Lê Văn Tư lại càng
ê chề hơn!
KHÔNG BIẾT M̀NH LÀ AI !
Trong thâm tâm, không bao giờ tôi muốn viết thêm một lời nào nữa
ngoài những ǵ tôi đă viết về Lê Văn Tư trong bộ BMHTCTMN, xuyên qua tổ chức đảo
chánh ngày 19. 2. 65 của đại tá Phạm Ngọc Thảo mà tôi đă dự phần quan trọng, và
đặc biệt liên hệ khá nhiều với đại tá Đặng Như Tuyết và trung tá Lê Văn Tư. Suốt
trong khoảng thời gian dài dặc 28 năm qua ở hải ngoại, tôi thấy anh Lê Văn Tư đă
hoàn toàn im lặng, không can dự vào những tṛ khôi hài lên đường xuống đường tất
bật của những nhóm người chống Cộng bằng lưỡi gỗ, đôi tai lừa và cặp mắt sành.
Tôi mừng và nghĩ có lẽ anh đă biết sớm hối cải những lỗi lầm của ḿnh trong quá
khứ. Nhưng bất ngờ, nay nhân dịp ông Kỳ về nước, tôi không khỏi ngạc nhiên thấy
lần đầu tiên cái tên Lê Văn Tư đă xuất hiện trên một thông cáo kêu gọi đồng bào
ở Bolsa xuống đường biểu t́nh chống ông Kỳ!
Như vậy, tôi để ư thấy trong số 4 khuôn mặt chống ông Kỳ về nước đă
có đến 3 người lần đầu tiên xuất hiện trên sân khấu chống Cộng cải lương ở hải
ngoại, giữa chốn gói tanh mưa máu Bolsa, thủ đô của người Việt tị nạn trên đất
Mỹ. Dĩ nhiên, với số tuổi đời chồng chất cao nghệu, 3 con cáo già này đă xuất
chiêu lần đầu tiên chẳng phải v́ tinh thần chống Cộng thuần túy hay bởi một lư
tưởng quốc gia dân tộc nào hết thảy, mà chỉ bởi những động cơ thầm kín cá nhân
mà thôi. Xin dẫn giải để bạn đọc suy nghĩ...
Trước hết, xin dẫn chứng, nhưng thật vắn tắt về trường hợp cựu tướng
Lê Văn Tư. Ông Tư có người em là đại tá Lê Văn Năm, sinh quán ở Mỹ Tho, thân mẫu
là một người đàn bà đảm đang đáng kính trọng. Bà đă chịu khó buôn tần bán tảo,
bán bánh canh ở chợ Mỹ Tho, để nuôi hai người con trai nên người. Nhờ công lao
dưỡng dục của bà mẹ, nên Lê Văn Tư đă vào đời không đến nỗi khốn nạn như Nguyễn
Bá Cẩn.
Khởi sự, Lê Văn Tư đă làm y tá ở nhà thương Mỹ Tho, dưới quyền của
ông bác sĩ họ Trần ( v́ tôn trọng người quá cố vốn là thân sinh của mấy người
bạn tôi ba của cố đại tá Trần Văn Bá, và của bà Trần Thị Diễm Lệ , vợ của nhà
văn Dương Hà, thời thập niên 50 đă nổi tiếng khắp miền Nam với tác phẩm Bên
gịng Sông Trẹm- , nên tôi xin miễn hài đích danh của cụ.). Ông bác sĩ họ Trần
giám đốc nhà thương này vốn nổi tiếng ông già quạu. V́ thế ông đă đ́ Lê Văn Tư
đến mưcù chịu không nổi phải giải nghệ nhảy ra đi lính. Người vợ chính của Lê
Văn Tư, thuở c̣n con gái đă có một thời cư ngụ ở hẻm Nam Long, đường Vơ Di Nguy,
Phú Nhuận, về sau trôi dạt lên khu căn cứ nhảy dù, và đă kết duyên với Lê Văn
Tư.
Trong vụ đảo chánh lật tướng Khánh năm 1965, đại tá Phạm Ngọc Thảo
đă giới thiệu thiếu tá Lê Văn Tư và trung tá Lê Hoàng Thao với tôi, khi anh
chị đang cư ngụ tại một biệt thự nhỏ ở đường Tự Đức ( Đa Kao). C̣n đại tá Đặng
Như Tuyết tôi đă quen biết anh và gia đ́nh bên vợ trước đó khá lâu trong trường
hợp khác. Sau khi cuộc đảo chánh ngày 19.2.65 thất bại, hai anh em Lê Văn Tư đều
bị bắt giam trong quân lao G̣ Vấp, để chờ ngày ra ṭa lănh án. Trong thời gian
đó tôi và Hồ Ngọc Cứ thường tới lui quân lao, thăm viếng các bạn đồng chí. Trong
số đông đảo anh em sĩ quan cùng cảnh ngộ, mỗi lần vào thăm, tôi thấy chỉ có một
ḿnh Lê Văn Tư là thường khóc ù ù, nức nở như con nít sợ ma, trông thật thảm
hại.
Sau một thời gian khá dài, thời cuộc đổi thay, Lê Văn Tư được lên
đại tá, giữ chức tỉnh trưởng Gia Định c̣n Đặng Như Tuyết giữ chức tham mưu trưởng
tiểu khu. Trong thời gian này, thỉnh thoảng tôi vẫn tới lui với Lê Văn Tư, nhưng
chỉ giao du thân mật và thường xuyên nhất với Đặng Như Tuyết mà thôi. Có lần Đặng
Như Tuyết đă yêu cầu tôi, với tư cách là người anh trong tổ chức sau anh Chín Cỏ
(PNT) đă qua đời, khuyên Lê Văn Tư đừng gian díu nữa với nàng Ánh Hoa vú bư ï,
để khỏi bị thân bại danh liệt. Nhưng tôi đă từ chối, v́ tôi biết Lê Văn Tư đă
lậm quá rồi, bây giờ trời gầm cũng không nhả. Nếu tôi cứ nói vào chỉ thêm mất
t́nh anh em mà thôi!
Nhưng tôi c̣n nhớ đă có lần, nhân dịp Lê Văn Tư hỏi ư kiến tôi về vụ
đốn cây chuối tây trước dinh và dời cổng dinh , theo lời thầy địa lư, tôi đă mượn
chuyện này để báo động xa xôi cho Lê Văn Tư biết bằng câu như sau:
- Anh nên nhớ cây chuối tây này đă có rất lâu đời, từ thời Tây c̣n cai tri, trước
năm 1945, không nên đốn. Nếu tin dị đoan về chuyện cổng dinh bị đầu đường LêVăn
Duyệt đâm thẳng vào, th́ chỉ nên dời cổng dinh xéo qua một bên là đủ. Nhưng,
theo tôi, thực tế nhất là phải biết giữ ḿnh. Đây tôi kể cho anh nghe những vị
tiền nhiệm của anh đă từng đến nhậm chức tỉnh Gia Định này đều đă bị thân bại
danh liệt, nào là vợ chồng Trương Quang Ân chết thảm v́ tai nạn trực thăng,
Huỳnh Văn Tồn, Nhan Minh Trang, BS Bùi Thế Cầu, Nguyễn Văn Tồn (Tồn Lùn) v.v...
Nhưng dường như Lê Văn Tư đă không bắt được làn sóng tín hiệu phát
ra từ lời nói xa xôi của tôi. Nên chẳng bao lâu sau, anh ta rời khỏi chức vụ ,
lên chuẩn tướng, ra chỉ huy sư đoàn bị vướng tội tham nhũng quá lạm, bị tướng
Trần Văn Đôn cách chức, giam vào khám Chí Ḥa. Trong lúc chờ ngày ra ṭa lănh án,
may sao ngày 30.4.75 xảy đến, đă giải phóng cho Lê Văn Tư thoát khỏi bản án
tham nhũng nhục nhă...
Qua các tiền tích ấy, sau 28 năm im hơi lặng tiếng, đột nhiên Lê
Văn Tư một cựu tướng tham nhũng, cựu tù nhân Chí Ḥa chưa lănh án (v́ biến cố
30.4.75) - đă xuất hiện lần đầu tiên trong đám biểu t́nh loi ngoi, lóp ngóp ở
Bolsa, để chửi bới ông Kỳ và biểu dương tinh thần chống Cộng kiên tŕ của ḿnh,
th́ thực là oái oăm và khôi hài vô cùng. Nhưng, như trên tôi đă nói trước, 3 ông
Vinh- Cẩn và Tư lần đầu tiên xuất hiện trên sân khấu cải lương Chống Cộng, chẳng
phải không có lư do thầm kín. Vậy lư do thầm kín của ông Tư là ǵ?
Một là ông Tư cho rằng sự về nước của ông Kỳ là một sai lầm trầm
trọng, đáng chê bai, phỉ nhổ, nên mượn cơ hội này cũng hùa theo, để chứng tỏ dù
ta đă từng bị bắt giam về tội tham nhũng quá lạm, nhưng ta vẫn c̣n bảnh hơn Ng.
Cao Kỳ , tuy không tham nhũng, nhưng chạy theo CS. Hai là ông Tư muốn phô trương
ḷng sắt son chống Cộng. Hy vọng sẽ được CSVN chiếu cố và trọng vọng hơn ông
Kỳ.
Theo tôi, chính v́ những thứ người như 3 ông Vinh- Cẩn- Tư , đă
không biết thân biết phận cứ vỗ ngực xưng danh, chồm chồm nhảy vào chống Cộng,
nên đă khiến cho dân tâm ngao ngán, mất tin tưởng. Do đó đất nước đă sớm rơi vào
tay CS, và công cuộc chống Cộng, quang phục quê hương ở hải ngoại ngày càng thêm
ê chề, lụn bại. Đến bây giờ kể như hoàn toàn bế tắc và tuyệt vọng. Tại sao tôi
lại dám khẳng định như vậy?
Xin các bạn hăy cứ b́nh tâm đọc tiếp loạt bài này của tôi sẽ nhận
ra: cuối đường hầm bây giờ đă bị mấy ông này bịt kín bằng chất bê tông cốt sắt
mất rồi. Không bao giờ c̣n hy vọng ǵ t́m thấy một tia sáng le lói mỏng manh nào
nữa! Giả thiết nếu có ai không đồng ư với tôi như thế, xin hăy cứ chững chạc và
ôn tồn thảo luận. Đừng chơi tṛ cả vú lấp miệng em, ồn ào vu khống, chửi bới,
chụp mũ CS phủ đầu. Tôi vui ḷng chấp nhận mọi cuộc đối thoại trên báo chí, họăc
trên bất cứ phương tiện truyền thông nào!...
CHUYỆN B̀NH MỚI RƯỢU CŨ
Bây giờ nói đến hành động chống Cộng muộn màng - quá muộn màng!- đến
giờ thứ mấy trăm ngàn không biết nữa, của ông Ng. Xuân Vinh. Kể từ thời đệ nhất
CH, ông Vinh đă rời khỏi đất nước VN khói lửa ngút ngàn cho măi đến tận năm
ngoái, người VN ở hải ngoại mới được dịp thấy ông Vinh xuất đầu lộ diện trong
cái tổ chức gọi là ĐẠI HỘI TOÀN QUÂN, mà ngay khi đó, tôi đă được nghe dư luận
đồng bào ở khu Bolsa điều chỉnh lại cho đúng thực chất là : ĐẠI HỘI TÀN QUÂN. Dĩ
nhiên v́ xa cách ngh́n trùng, nên ở nơi băng đảo bé tí teo này, tôi chẳng biết
hai danh xưng ấy cái nào chính danh, và cái nào là ngụy danh? Nay nêu ra đây,
xin ông Vinh, là một nhà thông thái có bằng tiến sĩ đàng hoàng, vui ḷng chỉ
giáo.
Như mọi người tị nạn đều biết, tổ chức này mới ra ḷ sau 28 năm lưu
vong, c̣n ông Vinh cũng là một khuôn mặt mới toanh, mới cắt chỉ của cái tổ chức
chống Cộng, kiểu b́nh mới rượu cũ ấy. Vậy th́, ai đẻ ra ai? Con gà đẻ ra quả
trứng , hay quả trứng đă đẻ ra con gà?
Chuyện con gà và quả trứng, tôi xin dành cho các bậc thức giả hải
ngoại giải đáp. C̣n riêng tôi, nơi đây, nhận thấy có bổn phận phải giải nghĩa
cho mọi người biết về câu thành ngữ : b́nh mới rượu cũ (hay ngược lại b́nh cũ
rượu mới cũng thế!). Có lẽ thành ngữ này đă phát xuất từ mấy ngàn năm trước
Thiên Chúa, trong vùng Trung Đông, nơi các giống dân Apirus (hay Haribus, có
nghĩa: những thương nhân của các chủng tộc du cư buôn bán, tải hàng bằng lạc đà
hay lừa, ngựa...) đă chế ra rượu, nhưng chưa biết tạo ra b́nh đựng rượu gọn nhẹ,
không vỡ, dễ dàng đem theo trong mỗi chuyến đi xa, lâu dài, trong sa mạc. Bởi
thế họ mới lấy bong bóng của ngựa hay lừa làm b́nh đựng rượu. Nếu cái bong bóng
c̣n mới mà đổ rượu cũ vào th́ chất tanh hôi của cái bong bóng mới ấy sẽ thấm vào
rượu làm hư rượu. Ngược lại, nếu b́nh rượu bằng bong bóng đă cũ rồi mà đổ rượu
mới, nồng độ c̣n mạnh vào th́ sẽ làm hỏng bong bóng ngay. V́ thế , nên người ta
chỉ dùng bong bóng mới để đựng rượu mới mà thôi!
Đó là một thứ kinh nghiệm thực chứng hàng mấy ngàn năm trước Thiên
Chúa. Vậy cái b́nh mới ĐẠI HỘI TOÀN QUÂN , mặc dù đă chế thêm chút rượu mới nhăn
hiệu Tiến sĩ Ng. Xuân Vinh vào đó, nhưng lại chứa sẵn mọi thứ rượu cũ , tính ra
có tới 99, 999% (nào là: đám tàn quân của Mặt Trận Kháng Chiến HCM, những tay
đại bịp trong chánh phủ ma Ng. Hữu Chánh...), nên chắc chắn vẫn không thể nào
tránh được mùi hôi tanh, xú uế của cái bong bóng c̣n mới đă ḥa tan trong rượu.
Bởi vậy, ta không lấy ǵ làm nhạc nhiên, ngay khi tổ chức này mới mở mắt chào
đời đă bị những người thưởng thức rượu vội bịt mũi, nhăn mặt, phun nước miếng
phèo phèo, chê là ĐẠI HỘI TÀN QUÂN!
Ngay sau đó, để tránh tiếng ĐẠI HỘI TÀN QUÂN, ông Vinh và vài
người lănh đạo đă lẹ tay phù phép cho nó biến thành cái gọi là HỘI ĐỒNG CHIẾN
SĨ VNCH HẢI NGOẠI. Không kể những bộ óc bă đậu của hội đồng, ông Vinh vốn là một
tiến sĩ khoa học lẽ nào không biết ǵ về cái gọi là thể khí. Một khi mùi hôi
tanh, xú uế đă lan tỏa trong không khí rồi, th́ dù cho có tài đằng vân giá vơ vù
vù như ông Tề, và nhổ lông đít hóa thành hàng triệu ông Tề khác nữa, cũng không
sao thâu lại được không khí đă nhiễm mùi xú uế ấy.
Một số đồng bào hải ngoại, khi chợt thấy tên ông Vinh, lần đầu tiên
xuất hiện, ngồi chung với ông Lê Minh Đảo trong cái HỘI ĐỒNG CHIẾN SĨ này đă vội
cho là ngu. Nói như thế cũng chẳng có ǵ quá đáng. Chỉ bởi cái danh xưng của hội
đồng ấy quá lố bịch, bịp bợm, và mang tính chất khủng bố tinh thần quần chúng
hết sức trắng trợn. Lẽ nào ông Vinh, một người có học lại không nhận ra, hoặc
không đánh hơi được? Bây giờ, nếu bài này đến tay ông, xin ông Vinh hăy b́nh tâm
trong giây lát kiểm điểm lại xem, từ bản thân ông, cho đến Lê Minh Đảo, tới các
hàng chức sắc trong cái hội đồng chiến sĩ ấy có người nào xứng danh là chiến sĩ
không? Xin hăy chỉ đích danh một người đi! Nếu không, tức là bịp, là cường điệu,
lên gân, là mạo nhận danh xưng để mưu toan khủng bố tinh thần đồng bào rồi chứ
c̣n ǵ nữa! Phải không?
Riêng ông Cẩn đă tỏ ra huênh hoang dốt nát thảm hại, không đáng nói
làm ǵ. Nhưng c̣n trường hợp ông Vinh? Có thể nhiều người đă lầm tưởng trong
công cuộc chống Cộng ở hải ngoại, nếu ông Vinh tham dự, với mảnh bằng tiến sĩ
của ông ta, chắc CSVN sẽ chết rét hết!
Những ai chống Cộng mà nghĩ như thế th́ thật là xuẩn động. Những
người này đă không biết rằng ngay từ năm 1949, Mao Trạch Đông đă từng lớn tiếng
nói một câu làm rung chuyển đến tận gốc rễ thế giới khoa bảng là: Trí thức không
bằng cục phân!
Nơi đây, tôi không tán đồng lời nói ấy, nhưng tôi nhắc nhở bạn đọc
nên nhớ kỹ rằng: mảnh bằng tiến sĩ không phải là một thứ vơ khí chống Cộng.
Trong công cuộc chống Cộng, dù các bạn đem cả triệu mảnh bằng tiến sĩ, thạc sĩ,
dùng phi cơ rải đầy khắp nước VN cũng không một tên CS nào rụng mất một cọng
lông chân. Chỉ giúp họ đỡ tốn tiền mua giấy chùi đit thôi! Vậy cái bằng tiến sĩ
trong lănh vực chống Cộng c̣n thua xa một viên đạn!
Ngoài ra, những ai đă đọc bài trả lời GS Nguyễn Xuân Vinh của ông
Đặng Văn Âu c̣n nhận ra bản chất và căn bệnh gốc của ông Vinh, từ thời đệ nhất
CH là: hám danh, hám chức vụ. Một kẻ đă tạo được danh với cái bằng tiến sĩ khoa
học mà c̣n hám thêm những thứ danh hăo, loại ruồi bu kiến đậu như thế, quả
là...ngu thật! Ví chẳng khác nào như cựu tướng Tôn Thất Đính, trước năm 75, khi
có binh quyền thực sự trong tay đă không biết giữ lấy để hưởng, nay phải sống
kiếp tẩu tướng lưu vong nhục nhă, lại bất cố liêm sỉ, luồn cúi đầu quân, đóng
vai khuyển mă cho tên Ng. Hữu Chánh, và vênh váo, hănh diện với chức tước lèo do
tên cựu trung sĩ vô danh tiểu tốt, bịp bợm ấy ban cho. Ôi, đời nay sao mà lắm
đười ươi đội lốt người đến thế, ông Vinh nhỉ?!
Với tâm bệnh này, cộng thêm hành động tham gia sinh hoạt hội đ̣an
giờ chót, sau 28 năm lưu vong của người Việt tị nạn, nhân dịp ông Kỳ về nước,
ông Vinh đă bất chợt sôi gan chửi toáng lên, toàn những chuyện cá nhân, tư thù,
hằn học , chẳng có một điều nào mang ư nghĩa chống Cộng thực sự.
Hành động đột ngột này của ông Vinh - cũng như của 2 ông Tư và Cẩn
chẳng khác nào như mấy anh hàng phở gánh, bên hè phố. Ba anh hàng phở này quẩy
gánh ra, đặt bên cạnh hàng phở của Ng. Cao Kỳ, rồi cùng nhau bó gối ngủ kh́,
nhịp nhàng thi nhau kéo gỗ đều đều suốt 28 năm qua. Giữa lúc ba anh Vinh- Tư-
Cẩn đang há hốc mồm, ph́ phèo, thả hồn trong giấc Vu Sơn, chợt bên tai có tiếng
động dao động thớt của Ng. Cao Kỳ, xen lẫn tiếng húp nước lèo ngon lành sùm sụp
và tiếng cười nói lao xao của khách hàng, ba anh này chợt bàng hoàng tỉnh giấc,
mắt mũi c̣n dính đầy ghèn nhử cậy măi không ra, quờ quạng phản ứng, vội la
toáng lên, biạ tạc, vu khống đồng nghiệp để mong giựt khách: Ối các ông các bà
ơi, thằng cha Kỳ nó nấu phở toàn bằng thịt chuột. Ăn vào đau bụng đấy !!!
Hê,... hê!!!...
* TIN GIỜ CHÓT: Khi vừa viết xong bài này, tôi được tin một đài
truyền h́nh SAIGON TV, ở Bolsa, đă mời ông Kỳ lên đài phỏng vấn và phát
h́nh.Lần đầu chiếu một đoạn ngày thứ năm 8.4.04. C̣n lại hẹn chiếu tiếp vào ngày
thứ bảy 11.4.04. Đến thứ sáu đài lên tiếng cáo lỗi, không dám tiếp tục phát
h́nh cuộc phỏng vấn ông Kỳ v́ lư do:theo yêu cầu của một số thính giả!...
Thực ra, ngay từ giây phút mở đầu cuộc phỏng vấn , ai cũng thấy rơ
người phỏng vấn đă tỏ ra run sợ , hăi hùng một thứ quyền lực đen nào đó đang bao
phủ chung quanh anh ta, nên đă phải dành đến 5 phút để rào đón lung tung. Cái
hèn này chính là miếng mồi ngon nhử cho bọn lưu manh hù dọa. Chỉ cần đánh rắm
một phát là ...đệ tứ quyền của xứ Cờ Hoa, đệ nhất cường quốc tự do, dân chủ tan
theo mây khói ngay!
Nhưng, đến ngày 13.4.04, ông Đỗ Văn Trọn , đài TV ở San José, đă
mời ông Kỳ lên đài để pḥng vấn truyền h́nh. Lần này ông Kỳ đă trả lời cuộc
phỏng vấn và nói những điều như ông đă nói với đài TV SAIGON ở Bolsa. Đến phần
cuối cuộc phỏng vấn, ông Kỳ đă phàn nàn rất buồn cho những người có chút tên
tuổi mà ăn nói hàm hồ như phường đầu đường xó chợ, và công khai khuyến dụ 2 ông
Ng. Xuân Vinh và Ng. Bá Cẩn nên đối thoại công khai với ông trên diễn đàn công
luận, để cho quần chúng biết rơ hơn về chuyến đi VN của ông.
Sau khi cuộc phỏng vấn chấm dứt, ông Đỗ Văn Trọn đă gọi điện thoại
ngay cho ông Vinh, để chuyển lời mời đối thoại của ông Kỳ. Nghe nói thế, ông
Vinh đă trả lời vắn tắt như sau , rồi cúp ngang cuộc điện đàm một cách rất ư là
...trí thức! : Chuyện ông Kỳ về VN đă là quá khứ rồi, không c̣n ǵ để nói nữa.
Hiện nay tôi (ông Vinh) đang dành trọn th́ giờ để lo tổ chức cơ cấu...TOÀN
QUÂN!!!...
Đọc câu trả lời này của ông Vinh , bạn đọc nghĩ sao? Riêng tôi nhận
thấy ông này quả rất hèn hạ, vô trách nhiệm, và tâm địa rất gian sảo, quỷ
quyệt. Chuyện ông Kỳ con đang sôi nổi, báo chí và truyền thông c̣n đang b́nh
luận, th́ ông Vinh đă vội cho là quá khứ . C̣n chuyện thuộc về quá khứ xa xôi
hàng nửa thế kỷ của ông Kỳ, th́ ông Vinh lại cố moi ra làm đề tài thời sự, liên
kết với chuyện về nước đă xảy ra từ 3 tháng trước!
Nhưng dư luận đâu phải toàn là một lũ ngu, ù ù cạc cạc , để ông
Vinh muốn tráo trở, lừa đảo cách nào cũng được. Ông Vinh không dám đối thoại với
ông Kỳ tức thị ông Vinh đă hèn hạ chối bỏ những ǵ ông ta đă tố giác và nhục
mạ thô bỉ ông Kỳ trước đây. Một con người có chút liêm sỉ và sĩ khí không bao
giờ chịu làm như vậy. Cổ nhân đă có câu: Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục và nhất
ngôn phát xuất tứ mă nan truy. C̣n Trang Tử lại dạy: Biết mà không nói là bất
nghĩa. Nói mà không biết là bất nhân. Vậy, từ chối đối thoại với ông Kỳ tức ông
đă là kẻ bất nhân rồi c̣n ǵ! Ông Vinh chưa bao giờ được ai dạy cho mấy câu này
sao? Ông Vinh cũng chưa hề xem phim hay đọc sách nào nói về các dũng sĩ Samurai
Nhật Bản sao? Ông Vinh cũng chưa hề đọc một truyện nào của các tác giả Tây
phương kể truyện về những cuộc đấu gươm, hay đấu súng để bảo vệ danh dự sao?
Trước đây tôi cứ chê Mao Trạch Đông ăn nói hàm hồ, chê bọn trí thức
không bằng cục phân. Nay nhờ ông Vinh làm biểu tượng, nên tôi mới thấy quả
nhiên họ Mao đă có lư phần nào ông Vinh nhỉ ?!
Chưa hết, đă thế ông Vinh vẫn chưa thấm nhục, c̣n cố khoe chuyện lo
tổ chức cơ cấu toàn quân của ông. Theo binh pháp, từ cổ chí kim một đám tàn quân
ră ngũ trong hoảng loạn thường biến chất thành thổ phỉnhiễu hại dân lương thiện.
Tấm gương MẶT TRẬN KHÁNG CHIẾN BỊP CỦA HOÀNG CƠ MINH, đă giết hại nhiều kư giả (
vợ chồng Lê Triết, Hoài Điệp Tử, Đạm Phong...), và trấn lột tiền bạc của đồng
bào hàng mấy chục triệu để lập ra hệ thống Phở Ḥa..., đến bây giờ ông vẫn
chưa biết, hay ông muốn bắt chước thủ đoạn ấy để kiếm ăn? Ông Vinh ơi, cho đến
giờ phút này mà ông vẫn chưa biết rằng một đoàn quân trước hết phải hội đủ các
điều kiện tất yếu sau đây:
- Có kỷ luật, có hệ thống quân giai, có quân pháp, quân kỷ, quân phục...
- Có lư tưởng cao cả và đối tượng chiến đấu rơ rệt.
Xét ra, đám tàn quân (không thể cưỡng danh gọi là toàn quân được!)
của ông hoàn toàn không có chút kỷ luật nào và cũng chẳng có một lư tưởng ǵ.
C̣n đối tượng, họa may là CSVN , th́ lại cách Bolsa và San José đến cả một đại
dương mênh mông. Súng nào bắn tới? Vậy, một tổ chức tập họp đông đảo mà không có
lư tưởng, lại cũng không cả kỷ luật, mà đối tượng lại mơ hồ, xa ngút ngàn, th́
rơ ràng là một băng đảng thổ phỉ đang nhắm đối tượng trước mắt là quần chúng
địa phương tại chỗ rồi c̣n ǵ nữa!...
Riêng ông Cẩn, tôi không nghe trả lời ra sao. Nhưng theo tôi, chắc
chắn là sau khi Ng. Bá Cẩn chửi bậy mấy câu kiểu chó ỉa bậy trên hè phố rồi cúp
đuôi chạy thẳng! V́ ngày xưa, lúc con làm dân biểu, Cẩn cũng như Ng. Bá Lương đă
từng đầu quân dưới trướng của Ng. Cao Kỳ , rồi về sau mới xuôi theo chiều gió mà
phản chủ, chạy theo Ng. Văn Thiệu. Khi làm trưởng khối Độc Lập, Cẩn thường lén
lút đến gặp ông Ngân, phụ tá tổng thống Thiệu, để xin bán phiếu. Theo nhận xét
của tôi, tuy Cẩn hèn và dốt, nhưng chỉ bị bịnh hám danh vị chức tước , chớ không
tham tiền quá đáng như mấy dân biểu khác. Mỗi lần Ng. Văn Ngân cho bao nhiêu
Cẩn đều ngoan ngoăn nhận lấy, không kỳ kèo, mè nheo đ̣i hỏi thêm. V́ thế vào
khoảng năm 1970- 72, nhân dịp Cẩn đi Mỹ làm đám cưới cho con, Ng. Văn Ngân đă
cho riêng 1 triệu đồng để chi tiêu.
Viết đến đây tôi chợt nhớ , ngày xưa , hồi c̣n ở VN, có lần ông
Ngân đă kể một chuyện giật gân khá vui , tóm lược như sau...Một hôm tôi làm
việc về rất khuya, khoảng 12 giờ đêm, khi sắp bước vào nhà, bỗng thấy một thằng
cha đang đứng lấp ló trước cửa, làm tôi hết hồn tưởng quân gian toan ám hại,
chẳng dè đó là Ng. Bá Cẩn. Tội nghiệp, anh ta đă phải đứng chờ ngoài cửa như thế
quá lâu. Khi vào nhà, tưởng chuyện ǵ khẩn cấp, té ra Cẩn muốn xin cho làm chủ
tịch HV thay Ng. Bá Lương!...
Với những thành tích chính trị như vậy, Cẩn lấy đâu ra can đảm và
hănh diện để mà trực tiếp đối thoại với Ng. Cao Kỳ . Dù sao ta hăy chờ xem!
THÙNG THIẾC RỖNG KÊU TO!
Như mọi người đều biết, nếu hoàn cảnh đất nước không lâm vào bế tắc,
hoảng loạn, khiến hai ông tướng Thiệu- Khiêm, một tổng thống một thủ tướng, phải
sợ hăi cuống cuồng, lo bồng bế vợ con chạy tháo thân, th́ cái chức thủ tướng
chẳng đời nào rơi vào tay của anh chàng Chí Phèo Ng. Bá Cẩn. Đúng là chó ngáp
phải ... cục xương khô!
Sau khi đă chuồn êm ra được hải ngoại, Cẩn làm người nhái , lặn kỹ
suốt 28 năm qua, giống y loài đông miên (hibernate) trong vùng Bắc Cực. Nay, nhờ
người viết dùm quyển hồi kư chính trị xong, Cẩn cảm thấy vững tin hơn, và cần
phải xuất hiện chỗ nọ chỗ kia để rao bán sách. Bất ngờ lại xảy ra biến cố Ng.
Cao Kỳ về nước, Cẩn liền túm lấy cơ hội để phô trương tài làm chính trị và tinh
thần chống Cộng kiên tŕ đến khuya vẫn không chịu nghỉ!
Trong buổi bán sách ở Virginia, ngày 3. 4. 04 vừa qua, trước sự hiện
diện của một số người mắc bịnh dựa hơi , thấy sang bắt quàng làm họ, thích
được bắt tay bắt chân, hay chen chúc đứng kế bên, nhe răng cười như mếu, để chụp
h́nh đem về giựt le với vợ con, Ng. Bá Cẩn đă long trọng phát biểu ư kiến về
sách lược và lập trường chống Cộng của anh ta. Nguyên văn những ǵ Cẩn nói, tôi
đă ghi đủ trong bài báo trước. Nay tôi chỉ đúc kết lại từng điểm chính, để phê
phán, cho độc giả đồng bào dễ nhận ra tật ưa huênh hoang, phét lác bằng những
lời đao to búa lớn, kiểu thùng thiếc rỗng kêu to, của một ông cựu chủ tịch HV
và cựu thủ tướng vài giờ trước khi bỏ chạy.
Trước hết, nói về sách lược chống Cộng. Ng. Bá Cẩn nói lộn xộn,
linh tinh, chẳng ra đầu cuối, mạch lạc ǵ hết. Tất cả những ǵ anh ta nói, ai
cũng cảm thấy dường như đă được nghe ở đâu quá nhiều lần, và lâu lắm rồi. Thậm
chí có những câu, Cẩn chỉ vừa mở miệng nói vài lời, người ta đă có thể đoán
trước đúng phóc được cả câu, trọn ư!
Như vậy, rơ ràng các thứ lời nói và ư kiến ấy, Cẩn đă học thuộc ḷng
qua sách báo. Gồm mấy điểm chính sau đây:
1.- Sách lược chống Cộng :
A- Cẩn đă biết rơ sự phản bội của đồng minh HK trước ngày 30.4.75,
nhờ làm chủ tịch Hạ Viện.
B - Cẩn nhận xét: cuộc đấu tranh chống Cộng của ta , sau 30 năm vẫn
chưa thấy ánh sáng dưới cuối đường hầm.
Lời nói của chúng ta chưa đạt được kết quả, chưa lật đổ được chế độ
CSVN, v́: chưa có kế hoạch giật sập nền móng chánh trị của CS, chưa có kế hoạch
phá hoại tài sản và làm kiệt quệ kinh tế của CS. Theo Cẩn, nếu làm được những
việc phá hoại ấy, tức tạo điều kiện thuận lợi cho quần chúng trong nước nổi dậy
lật đổ CS!
C - Chưa đủ! Cẩn c̣n tỏ ra là tay kinh bang tế thế, mưu lược hơn
người, cho rằng muốn giải thể CS phải áp lực mạnh với nhà cầm quyền để sớm đạt
đến diễn biến ḥa b́nh (?!). V́ Cẩn nghĩ rằng, hiện nay CSVN đang theo đuổi
kinh tế thị trường, sớm muộn ǵ cũng bị giải thể!
D - Càng ngớ ngẩn đến khôi hài hơn nữa, Cẩn cho rằng lá phiếu cử tri
là vơ khí sắc bén và là quyền lực của người VN hải ngoại. Biết tận dụng lá phiếu
cử tri trong những lần bầu cử là h́nh thức cô lập CS trên b́nh diện quốc tế!
E - Cuối cùng , Cẩn khuyên con dân VN hải ngoại nên làm những việc
sau đây: chấm dứt mọi dịch vụ buôn bán, về nước, chấm dứt gửi tiền, cắt nguồn
tài trợ trên 3 tỉ MK hàng năm, để gây khủng hoảng kinh tế, bất an chính trị, và
gây sáo trộn xă hội... Cẩn cho rằng đó là sức mạnh để sớm giải thể CS!
F - Về mặt ngoại vận, Cẩn kêu gọi người VN hải ngoại nên tham gia
các chánh đảng, hội nhập vào các tổ chức , sinh hoạt cộng đồng, để lôi kéo
những người ngoại chủng ở địa phương vào công cuộ đấu tranh của ta. Các cộng
đồng VN hải ngoại c̣n phải ngồi lại với nhau để phối hợp và t́m phương cách vận
động HK, Canada, Úc Châu, Âu Châu, cũng như toàn thể thế giới ,để chế tài và làm
áp lực CSVN bắt buộc phải giải thể chế độ độc tài , đem lại tự do, dân chủ, nhân
quyền cho VN. Cẩn lư luận: v́ thế giới ngày nay không c̣n là thế giới ngày xưa
nữa! Thế giới ngày nay sẽ không bỏ mặc chúng ta, mà giúp cơ hội thuận tiện cho
chúng ta giải thể CS, quang phục quê hương!
2.- Lập trường chống Cộng:
Ng. Bá Cẩn huênh hoang:
A - CS trải thảm đỏ từ phi trường mời đón tôi cũng không về.
B - Tôi chỉ trở về khi nào CS đă bị giải thể, không c̣n một tên CS
nào, ... và trong nước phải hoàn toàn có tự do, dân chủ , tôi mới về!...Ngày nào
c̣n chế độ CS tôi không về!...
PHÂN TÁCH KẾ SÁCH GIẢI THỂ C.S. CỦA NG. BÁ CẨN
Như tôi đă nói trên, sau khi đă đánh một giấc ngủ dài suốt 28 năm,
bây giờ chợt mở mắt ra, Ng. Bá Cẩn bàng hoàng nói năng như đứa trẻ c̣n đang say
ke. Ông ta cho rằng cuộc chiến đấu chống Cộng cho đến nay, sau 30 năm, vẫn chưa
thấy ánh sáng dưới cuối đường hầm. Quá đúng! V́ từ ngày 30.4.75 đến nay, ngót 30
năm đă trôi qua, ngoài một số chuyên rúc trong xó nhà, trùm mền ôm đít vợ ngủ
kỹ, đa số c̣n lại chỉ lăng xăng, tất bật lên đường, xuống đường, một năm vài lần
ḥ hét chửi bới CS om ṣm vỡ lở. Như thế, dù cho CS ở ngay bên cạnh cũng chẳng
rụng mất một cọng lông chân nào! Trong khi đó, ngược lại, đám này đă tốn rất
nhiều công sức, th́ giờ và không biết bao nhiêu là nước bọt để chửi bới, vu
khống, chụp mũ CS lẫn cho nhau, v́ kèn cựa, tranh dành những chức vụ lèo trong
hàng trăm, hàng ngàn hội đoàn, đoàn thể chính trị hữu danh vô thựïc. Vậy con
đường hầm chống Cộng làm sao chẳng tối om măi măi đến muôn đời cho được!
Nhưng, Cẩn lại lập luận cho rằng sau 30 năm, sở dĩ ta chưa lật đổ
được chế độ CS, chỉ v́ chưa có kế hoạch giật sập nền móng chính trị của CS,
chưa có kế hoạch phá hoại tài sản, và làm kiệt quệ kinh tế của CS. Nếu làm được
như thế, tức tạo điều kiện thuận tiện cho quần chúng trong nước nổi dậy lật đổ
CS!
Nói như Ng. Bá Cẩn và hành động chống Cộng như đă từng diễn ra dài
dài suốt mấy chục năm nay, theo tôi, dù cho đến một ngàn năm sau bọn người
chống Cộng bằng mồm với bộ óc bă đậu ấy cũng chẳng làm ǵ có được một sáng kiến
cụ thể, hay một sách lược nào hữu hiệu. Ấy là chưa kể đến mặt phản ứng phụ là:
càng to mồm chống Cộng hung hăng, th́ cộng đồng càng thêm tan nát, chia rẽ manh
mún, thù hận càng khó xóa bỏ!
Ngay đây, thử hỏi ông Cẩn: Bây giờ muốn phá hoại tài sản, làm kiệt quệ kinh tế
của CS phải làm sao?
Ông sẽ thuê người ôm bom về Hà Nội, đặt ngay trước cổng dinh chủ tịch nhà nước?
C̣n làm kiệt quệ kinh tế, th́ ông Cẩn đă nhái lời của báo chí, cho là phải chấm
dứt mọi dịch vụ buôn bán với CS, chấm dứt về nước, chấm dứt gửi tiền về VN...
Việc này nói th́ dễ, ai có mồm nói cũng được. Nhưng làm sao thực hiện mới khó.
Xin ông Cẩn cho biết kế hoạch nào khả thi nhất. Nên nhớ, ngót chục năm nay, các
nhà doanh nghiệp Âu-Mỹ- Úc- Nhật... đă đổ vốn đầu tư vào VN rất nhiều, và công
dân các nước đó cũng đă đến du lịch ở VN khá đông. Số tiền đầu tư trong nước
của người VN rất kém so với kiều dân Trung Quốc, Ấn Độ, Đại Hàn, Phi, Thái
v.v...Bởi thế, chủ tịch nhà nước CSVN Trần Đức Lương mới phải lên tiếng kêu gọi
kiều bào VN đem tiền về nước đầu tư trong dịp tết con khỉ vừa qua.
Ông Cẩn c̣n cho rằng làm như thế, tức là tạo điều kiện cho quần
chúng trong nước nổi dậy lật đổ chính quyền CS. Nhận xét này của ông Cẩn chứng
tỏ rơ ràng ông đă chống Cộng bằng bộ óc bă đậu đặc sệt. Những ai đă từng một lần
về thăm VN đều nhận thấy, sau ngày 30.4.75, tâm trạng quần chúng toàn quốc đă
thay đổi hẳn. Không một ai c̣n muốn nghĩ đến chiến tranh. Tất cả chỉ chăm chú
lo làm tiền, làm giàu, và lo hưởng thụ. Đại đa số quần chúng nghèo khổ từ Nam
chí Bắc, th́ chỉ lo làm sao kiếm đủ miếng ăn ngày hai bữa, để kéo lê cho hết
kiếp sống thừa trong thiên đàng Mác Xít. Nhất là, xuyên qua đám Việt kiều áo gấm
hồi hương suốt suốt mười năm nay, họ thừa hiểu bọn chống Cộng ở hải ngoại là
những hạng người nào rồi. Họ c̣n am tường đến cả thói lá mặt lá trái của một số
cựu tướng tá, sĩ quan trong quân đội VNCH cũ: khi ở Mỹ th́ khua chân múa tay
vung vít, to mồm chống Cộng sùi cả bọt mép, lúc về Sài G̣n th́ tỏ ra ngoan ngoăn
trước CACS, và chỉ cúi mặt chui vào những chỗ chơi gái rẻ tiền, hay kiếm vợ lẽ,
hoặc thuê gái bao... Trong hoàn cảnh này ông Cẩn làm cách nào lôi cuốn được một
người chỉ một người thôi!- vào âm mưu lật đổ chế độ CS.
Mặt khác, chống Cộng mà ông Cẩn không biết tí ǵ về hệ thống kiểm
soát nhân dân, và phương cách quản trị an ninh của CA CS hết sức chặt chẽ,
xuống tới từng phường, từng khóm, trong tất cả mọi xă thôn xa xôi hẻo lánh, trên
toàn quốc. Nếu ông Cẩn nghĩ đến chuyện chế độ CSVN bị lật đổ bởi những cuộc đảo
chánh cung đ́nh th́ lại càng đáng chê hơn nữa. V́ đó chỉ là một thứ sáo trộn nội
bộ, người CS này thay người CS khác mà thôi. Những loại mặt nạc đóm dầy ở hải
ngoại làm sao chui vào đó được?!
Bởi vốn là dân biểu, nên Cẩn c̣n giở giọng tuyên truyền xă ấp thời
TT Thiệu, cho rằng lá phiếu cử tri là một vơ khí sắc bén (!) để dạy người Việt
tị nạn. Nếu Cẩn chỉ ba hoa có thế thôi, th́ ai cũng có thể tạm nhắm mắt bỏ qua
được. Nhưng không ngờ Cẩn vẫn cố ba hoa thêm, nói: lá phiếu cử tri trong những
lần bầu cử là h́nh thức cô lập CS trên b́nh diện quốc tế!. Câu này ư nghĩa tù
mù, lộn xộn, và đột ngột xuất hiện lẻ loi, nên chẳng ai hiểu ư Cẩn muốn nói ǵ!
Thiết tưởng, Cẩn phải biết từ 1975 đến nay, người Việt tị nạn hải
ngoại đă hoàn toàn mất quyền công dân đối với nhà nước CSVN. Ấy là chưa kể đại
đa số đă trở thành công dân của các quốc gia cưu mang rồi. Vậy làm sao được bỏ
phiếu trong những cuộc bầu cử ở CSVN? Nhưng nếu Cẩn nói đó là lá phiếu của cử
tri trong nước, th́ thực là mù quáng hết sức. Dưới các chế độ CS, con số cử tri
trong các cuộc bầu cử luôn luôn đạt được tỷ lệ rất cao, đến mức đáng ngờ vực, và
các ứng cử viên đều do đảng, hay các tổ chức ngoại vi, vệ tinh của đảng đề cử.
Vậy làm sao những lá phiếu ấy có thể đạt được kết quả cô lập CS trên b́nh diện
quốc tế ? Trong lănh vực này ai cũng đành chịu thua, không hiểu được. Vậy, dám
mong ông Cẩn giải thích!
Mặt khác, muốn tỏ ra ta đây là một nhà chánh trị tài ba, uyên bác,
và có tầm viễn kiến cao xa, ông Cẩn c̣n dám khắng định trong tương lai thế nào
chế độ CSVN cũng bị giải thể , v́ đang theo đuổi kinh tế thị trường! Chẳng cần
dẫn chứng xa xôi. Ông Cẩn hăy nh́n vào Trung Quốc. Nước CS này đă thực hiện
chính sách kinh tế thị trường trên mười năm nay, ngày càng trở nên phồn thịnh,
và nền kinh tế càng trở nên vững mạnh. Chế độ CS ở Trung Quốc bây giờ đă vững
hơn thời Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu B́nh rất nhiều. Vậy căn cứ vào lư do nào mà
ông Cẩn dám đoán ṃ cho rằng chế độ CSVN sớm muộn ǵ cũng sẽ bị giải thể v́ theo
đuổi kinh tế thị trường?
Sau khi đă ḷng ṿng, lẩn quẩn chán chê với những ư kiến chống Cộng
rẻ tiền, cóp nhặt, vá víu bậy bạ, cuối cùng Ng. Bá Cẩn lại quay đầu trở về trông
cậy nơi sự giúp đỡ của ngoại bang, mặc dù trước đó, ông ta đă tố cáo HK phản bội
đồng minh!
Tóm lại tất cả những ǵ ông Cẩn đă rêu rao vẫn chỉ là những cóp nhặt
cả ư lẫn lời của báo chí. Nhưng ông Cẩn lại khuyên tập thể người Việt tị nạn
hải ngoại nên tham gia các chánh đảng, hội nhập vào các tổ chức sinh hoạt của
các cộng đồng bạn để lôi kéo lôi kéo họ vào công cuộc đấu tranh của chúng
ta...và vận động Hoa Kỳ, Canada, Âu Châu, Úc châu, cũng như quốc tế để chế tài,
làm áp lực buộc CSVN phải gỉai thể chế độ độc tài , đem lại tự do, dân chủ, nhân
quyền cho quê hương VN (!)
Nghe câu trên đây của ông Cẩn, ta cảm thấy dường như ông cựu chủ
tịch HV, và cựu thủ tướng vài giờ cuối cùng trước khi bỏ chạy thục mạng, đă nói
năng chẳng khác nào một anh kép cải lương hạng bét, say rượu bí tỉ, đang cố gân
cổ lên để ca mấy câu vọng cổ lủng củng vừa học lóm được ở xóm dưới. Ông Cẩn
không biết rằng muốn tham gia đảng phái chính trị của người bản xứ và hội nhập
vào các cộng đồng cư dân khác ( Ấn, Tàu, Đại Hàn, Phi, Nhật, Do Thái, Ả Rập...)
trong một quốc gia lớn rộng như HK, trước hết người ta phải có th́ giờ rảnh rỗi,
với chút đỉnh vốn liếng văn hóa, một tŕnh độ chính trị sâu sắc và nhất là phải
thông thạo ngoại ngữ. Những điều kiện tất yếu ấy, đại đa số người VN tị nạn
đều thiếu hẳn! Cá nhân ông Cẩn có lẽ cũng không khá hơn bao nhiêu. Vậy làm thế
nào để lôi cuốn ai? Ai ngu đến độ để cho những kẻ dốt nát thảm hại, tầm nh́n
không qua khỏi ḷng bàn tay, dụ dỗ vào ṿng đấu tranh chính trị cho những mục
tiêu trẻ con, ngớ ngẩn của hắn?!
DIỄN BIẾN H̉A B̀NH CỦA NGƯỜI C.S. CÓ NGHĨA G̀?
Chung cuộc, xuyên qua các lời phát biểu trên đây của ông Cẩn, có lẽ
nhiều độc gỉa không khỏi có ư nghĩ chua sót : măi đến ngày 30. 4. 75 miền Nam
mới sụp đổ là quá trễ, và các tṛ đấu tranh bằng mồm ở các nơi hải ngoại đ̣i
lật đổ chế độ CSVN trong nước chỉ là một thứ chiêu bài để lừa bịp, và khủng bố
tinh thần quần chúng của một vài tập họp lẻ tẻ, có mục đích bất chính.
Nơi đây, thiết tưởng tôi cần phải khai quang điểm nhăn cho ông Cẩn
biết: Tại sao đă có một lúc nhà cầm quyền CS trong nước lại tỏ ra đặc biệt lo
ngại cái gọi là diễn biến ḥa b́nh?
Trên đây, ông Cẩn có nêu lên 4 chữ diễn biến ḥa b́nh. Nhưng tội
nghiệp, ông ta đă tỏ ra chẳng hiểu tí ǵ về ư nghĩa mấy chữ đó của người CS.
Theo tôi, bốn chữ này chỉ là một cụm từ hoa mỹ dùng để che đậy tính cách tác hại
của sự giao thoa hỗn hợp (interférence) giữa người VN trong nước với làn sóng
Việt kiều hải ngoại ào ạt về thăm quê hương hoặc hồi cư ở VN.
Ta nên biết bất cứ một động tác ǵ hay biến cố nào cũng đều tạo ra
một làn sóng ngầm. Thông thường là làn sóng âm thanh, mùi vị, h́nh thể, h́nh
ảnh...Nhưng nghiên cứu về mặt tâm linh hay tinh thần và chính trị, ta thấy có
những làn sóng ư kiến hay làn sóng tư tưởng, nhiều khi giao thoa ḥa hợp với
nhau hoặc đối chọi lẫn nhau. Các bạn muốn thực nghiệm để t́m hiểu tường tận sự
giao thoa mà tôi đang nói đây, hăy thử mở máy nhạc cho phát thanh một lúc 2 loại
nhạc Rock and Roll và nhạc cổ điển (classique) xem sao. Hoặc bạn thử pha trộn
nghệ thuật đông phương với kỹ thuật tây phương xem có xảy ra biến thể ǵ không?
Những thử nghiệm ấy dường như tinh tế quá. Có thể ông Cẩn không sao
nhận thức nổi. Vậy nơi đây tôi xin nêu ra một thử nghiệm thật b́nh dân học vụ
và thông dụng nhất, mà trong cuộc đời cắp sách đến trường hồi c̣n bé, đứa trẻ
nào kể cả tôi! - cũng đă hơn một lần tinh nghịch . Đó là việc nhỏ một giọt mực
đen vào một ly nước trong. Hai thực thể này (les deux substances) cùng thuộc
chất lỏng, tức cùng một gốc, một thể loại. Ngay khi giọt mực vừa nhểu xuống mặt
nước đă tức thời tạo nên một biến cố khủng hoảng, bằng cách hiện ra những h́nh
cuộn ( volutes) ngoằn ngoèo kỳ dị, biến chuyển luân lưu không ngừng cho đến khi
nào nó ḥa tan hết trong nước. Đến bấy giờ màu nước sẽ không c̣n thuần khiết và
trong vắt như trước nữa!
Xét về mặt vật thể, h́nh ảnh ấy rất phong phú song rất khó làm cho
bất động ( immobiliser). Xét về mặt sinh hoạt chính trị hiện hữu ở VN, ta có thể
ví cuộc giao thoa giữa 2 loại quần chúng khác nhau ấy, - nhóm Việt kiều ví như
giọt mực, và ly nước trong là quần chúng và chế độ CS!- sẽ làm cho tinh thần và
tư tưởng của người dân trong nước bị giao động đến mức có thể sáo trộn. Kết quả
từ đó tính chất CS thuần túy sẽ bị biến chất, đổi màu, mở đường cho công cuộc
dân chủ hóa chế độ, đem lại tự do cho dân tộc. [Chẳng cần phải làm những tṛ phá
hoại vớ vẩn, hạ cấp, không thực tế, như ông Cẩn đă nêu trên !]...
Đó là tôi chỉ mới giảng dạy về lư thuyết căn bản cho ông cựu thủ
tướng Cẩn nghe chơi mà thôi. Bây giờ nói đến thực hành. Trước hết, ai cũng biết
muốn làm cho ly nước trong suốt phải đổi màu, ta phải làm sao cho có mực. Vậy
mực ấy đào đâu ra?
Chất mực tôi nói đây chính là lực lượng nhân sự ở hải ngoại tung vào
nước để tạo thành một làn sóng giao thoa tư tưởng trong quần chúng mà người CS
lo ngại đă phải nói tránh đi là diễn biến ḥa b́nh.
Đến đây, tôi hỏi ông Cẩn một câu đơn giản:
- Trong hoàn cảnh lưu vong hiện hữu muốn có một lực lượng nhân sự
như thế, để tấn công diễn biến ḥa b́nh trong nước, ta phải trông cậy vào đâu?
Vẫn theo sự suy tư của tôi, lực lượng nhận sự đó đă nằm ngay trong
cộng đồng người VN tị nạn hải ngoại, gồm 3 thành phần ṇng cốt là: giới cựu quân
nhân, giới tu sĩ và tín đồ gương mẫu của các tôn giáo, giới đảng đoàn chính trị,
xă hội. Nhưng đáng tiếc thay, ngay sau ngày 30. 4. 75, vừa đặt chân đến các
quốc gia tạm dung rồi, cả 3 giới nhân lực ấy đều tức thời bị sa đọa, hủ lậu,
phân hóa trầm trọng, và mất hẳn định hướng, v́ thiếu người lănh đạo có tài năng
và nhân cách, thiếu chính sách chỉ đạo. Suốt 28 năm qua, trước mắt chúng ta, các
giới người ṇng cốt đó chỉ là một đám đông ô hợp, bất tài, vô dụng, nhưng lại
bất lương và hết sức cuồng danh, đến mức vô cùng nguy hiểm cho những ai dám
nói lên những điều hay lẽ phải, song trái ư riêng dốt nát của họ. Những nạn nhân
ấy liền bị chụp mũ làm tay sai cho CS, phản bội quốc gia, dân tộc, đâm sau lưng
chiến sĩ... [như trường hợp của ông Kỳ!] Bởi thế, chỉ sau một thời gian hết sức
ngắn, người CSVN trong nước đă không c̣n coi đám Việt kiều hồi hương là một làn
sóng diễn biến ḥa b́nh đáng sợ nữa. Ba năm nay họ đă không ngại ǵ mà mở toang
cưả ra cho mọi thành phần chống Cộng hung hăn nhất được tự do về nước, tha hồ
vung tiền ra chơi gái giá rẻ , và lừa gạt vợ con lập pḥng nh́, pḥng ba ở VN ,
để mỗi năm về thăm quê vài lần cho đă đời!
Nghiên cứu về mặt tâm lư của sự thất bại ( psychopathologie de
léchec), ta thấy có 2 thành phần đối nghịch nhau như sau:
1.- Kẻ chiến thắng thường tỏ ra vô cùng hồ hởi, phấn khởi và bồng
bột, khiến rất dễ dàng sinh ra mù quáng và biến chất. Bằng cớ là sau ngày
30.4.75 các tầng lớp cán bộ CSVN đă biến chất rất rơ. Trong con người CSVN bây
giờ không c̣n một dấu vết lư tưởng hào hùng nào của thời kháng chiến 1945
1954 nữa.
2.- Những kẻ đă nếm mùi thất bại chua cay, nhục nhă, thường sinh
ḷng ai oán, có ư thức muốn cải tiến để vươn lên, khắc phục những khuyết đỉểm,
sai lầm trước.
Trong lănh vực này ta không khỏi hết sức ngạc nhiên, khi thấy : tuy
người CSVN bây giờ đă biến chất hoàn toàn, tham nhũng, quan liêu vô cùng, cộng
thêm nhiều sai lầm trầm trọng trong việc quản trị đất nước, nhưng nhóm người tự
nhận là quốc gia chống Cộng ở hải ngoại vẫn không làm nên tṛ trống ǵ, lại c̣n
bị người CS khinh thường, coi như không đáng bận tâm. Tai sao?
Câu trả lời rất dễ! Chỉ bởi đại đa số người VN tị nạn, gồm cả cựu
tổng thống , thủ tướng, tổng bộ trưởng các tướng tá, sĩ quan v.v... đă từng bị
thất bại đau đớn, nhục nhă, ê chề, nhưng đều hành động ngược lại với các
khuynh hướng tâm lư thông thường của nhân loại, như tôi đă nói trên. Những người
này đă dấn thân thật sâu xuống vực thẳm của các tệ đoan hưởng thụ cấp thời, và
chỉ biết có lợi danh trước mắt. Để cực tả tâm trạng này, tôi xin dùng cụm từ
thời thượng là tâm trạng ḿ ăn liền!. Họ đă tự hạ phẩm giá từ những người đáng
được trọng vọng thành những kẻ đáng bị phỉ nhổ nhất. Thí dụ như: Hoàng Cơ Minh,
Phạm Văn Liễu, Tôn Thất Đính, Linh Quang Viên, Ng. Bá Cẩn, Ng. Xuân Vinh và Lê
Văn Tư ... cùng với các nhà lănh đạo tinh thần như: Tâm Châu, Hộ Giác, Măn
Giác, Chánh Lạc, Nhất Hạnh v.v...!
Về mặt truyền thông , báo chí, khắp thế giới đâu đâu cũng giống
nhau như rập khuôn là chỉ lo phỉnh gạt dư luận, đầu độc tư tưởng quần chúng, để
kiếm tiền, và run sợ trước bất cứ một đe dọa nào, hay một thế lực hắc ám nào,
ngoại trừ CS! [ V́ thừa biết ở hải ngoại CS VN không làm ǵ được họ!]
V́ thế , nơi đây, trước những sự kiện cụ thể nêu trên, tôi dám khẳng
định : tất cả những tṛ chống Cộng bằng cái lưỡi gỗ hiện nay của các ông Vinh-
Cẩn và của các đám sư văi, hay các đám biểu t́nh hoan hô đả đảo linh tinh... chỉ
là những tṛ bịp rẻ tiền, nhắm mục đích khủng bố tinh thần đồng bào hải ngoại
và kiếm tiền hơn là chống Cộng!
Ôi, bây giờ
những ai c̣n muốn t́m tự do, dân chủ cho dân tộc và đất nước, họa may chỉ
c̣n thấy những thứ đó trong giấc mơ ai oán năo nùng cho đến ngày măn kiếp! |